Tô màu cho những ước mơ

IMG_4279Xuân Thu là một cô bé thông minh, thân thiện và rất nhanh nhẹn –  Đó là nhận xét của rất nhiều người khi tiếp xúc với em. Ít ai biết rằng 6 tháng trước, cô bé ấy khá rụt rè và ngại giao tiếp với người lạ.

Tôi nhớ mãi lần đầu tiên Nhóm Hỗ trợ gia đình đến thăm nhà, Xuân Thu trốn biệt vào góc phòng, nhất định không chịu gặp chúng tôi mặc dù ba cô bé ra sức khuyên bảo. Nói là khuyên bảo nhưng thực ra ông Dị – bố của Xuân Thu dùng ngón tay chỉ chỉ vào cô bé, sau đó chỉ vào Nhóm Hỗ trợ gia đình, dùng ánh mắt động viên, khích lệ bé “nói chuyện”… nhưng không thành. Chúng tôi, người dỗ, người thì đưa ra các món đồ chơi, chị của cô bé cũng cố gắng hướng sự chú ý của em vào tôi… nhưng Xuân Thu vẫn không có thái độ hợp tác. Ai cũng lo lắng vì Xuân Thu chỉ thích làm những gì bản thân muốn chứ không làm theo những gì chúng tôi muốn.IMG_4279

Nhóm Hỗ trợ gia đình chúng tôi trò chuyện, tìm hiểu sở thích của Xuân Thu và biết được bé rất thích vẽ. Ngay lúc đó chúng tôi quyết định vờ tảng lờ cô bé, đồng thời đưa giấy, màu vẽ và để chị gái của Xuân Thu vẽ, tô màu cùng chúng tôi. Lúc này, ánh mắt Thu đã thu nhận được những gì đang diễn ra, những rụt rè, ngại ngùng đã nhường chỗ cho sở thích vẽ của em. Xuân Thu tiến lại gần, chúng tôi giả vờ suy nghĩ tìm màu để tô cho mái ngói của một ngôi nhà, cô bé liền nhón lấy màu đỏ và đưa cho chị… nhưng vẫn nhất quyết không tham gia cùng. Hướng dẫn viên người điếc – Võ Giang lại giả vờ cầm bút màu và tô thật vụng về, có đôi chỗ để trống hoặc tô đậm hơn mức bình thường. Lúc này đây, dường như không chịu được cảnh “Những người lớn không biết gì mà lại đi làm xấu bức tranh” Xuân Thu đã đón lấy bút màu từ Võ Giang và cẩn thận tô thật đều. Rồi không chỉ ngôi nhà, bầu trời đầy nắng, những đám mây lơ lửng bay, những cánh chim nhỏ dễ thương, ruộng đồng, dòng sông… đã mang trên mình những gam màu tươi mới.

Hành trình kết nối giữa Xuân Thu và Nhóm Hỗ trợ gia đình khá khó khăn, nhưng khởi đầu không suôn sẻ ấy là nền móng tạo nên tình yêu thương, sự đồng cảm của bé với chúng tôi ngày hôm nay. Từ chỗ rụt rè, không thể giao tiếp với mọi người trong gia đình, có đôi lúc không nói lên được suy nghĩ, mong muốn của bản thân… mỗi lần cần cái gì là phải kéo tay bố mẹ hoặc chị tới và chỉ vào vật đó, thì bây giờ bằng “Ngôn ngữ ký hiệu” Xuân Thu đã giao tiếp, bày tỏ những thứ bản thân cô bé thích hoặc ghét rất rõ ràng… và quan trọng là ai trong nhà cũng hiểu.

Gia đình Xuân Thu có 6 người con, bé là con thứ 5, dù phải chật vật mưu sinh kiếm sống nhưng bố mẹ em vẫn tạo điều kiện cho các con đi học, đặc biệt là Xuân Thu. Ông Dị – bố của em tâm sự: “Gia đình tôi ai cũng thương cháu, muốn cháu học, sống hòa nhập với xã hội. Khi cháu đến tuổi, chúng tôi cho cháu theo học ở trường mầm non của xã, ở đó chỉ có cháu bị khiếm thính còn những học sinh khác là người nói bình thường. Cô giáo mầm non có quan tâm đến cháu, nhưng phương pháp dạy bằng ngôn ngữ nói đã không đem lại hiệu quả. Kể từ ngày tham gia dự án Ideo, Xuân Thu đã có những bước chuyển rõ rệt, ngay cả gia đình chúng tôi cũng thế. Thay vì phải diễn tả một chuỗi hành động dài mà có khi ngay cả tôi, là bố nhưng vẫn không hiểu, thì giờ đây, chỉ cần dùng Ngôn ngữ ký hiệu, tôi có thể biết được. Gia đình chúng tôi đông con, cũng không dư giả nên có nhiều lúc bận không thể tham gia học cùng con, cũng may là có bé Liên, bé Duân (Chị gái thứ 3, thứ 4 của em) thương em, học cùng em, thường xuyên chỉ dạy cho em nên cũng đỡ”.

Trước đây cô bé hờ hững với Nhóm Hỗ trợ gia đình bao nhiêu thì giờ lại yêu quý chúng tôi chừng ấy. Các thành viên trong gia đình kể với tôi rằng mỗi khi biết Nhóm hỗ trợ đến nhà dạy học thì cô bé dậy thật sớm, vệ sinh cá nhân, ăn sáng và đợi chúng tôi tới. Có khi đợi lâu vì chúng tôi gặp một chút sự cố dọc đường, cô bé có chạy đi chơi. nhưng khi biết chúng tôi có mặt ở nhà, Xuân Thu sẵn sàng bỏ dở cuộc chơi để về nhà.

Từ những buổi học đầu tiên, Xuân Thu đã tự thể hiện sự nhanh trí, thông minh của mình qua từng giờ học. Cô bé nhớ rất lâu và luôn có thái độ ham học hỏi. Vì nội dung bài học được soạn theo chừng chủ đề, nên có những ký hiệu chúng tôi chưa kịp dạy… Xuân Thu đã thắc mắc hỏi ngay khi học một cái gì đó liên quan.  Cô bé cũng đã có khả năng so sánh, cân nhắc và xâu chuỗi cũng như kể lại những việc mà em bắt gặp trong cuộc sống thường ngày.

“Dự án giáo dục trẻ điếc trước tuổi đến trường – Ideo đã mang lại nhiều cơ hội được học tập, giáo dục và hỗ trợ bởi các phương pháp đặc biệt giúp Xuân Thu rèn luyện khả năng giao tiếp bằng Ngôn ngữ ký hiệu, khả nghe – nói và có nhiều cơ hội hơn để trẻ hòa nhập cộng đồng. Thông qua giai đoạn can thiệp sớm, được giáo dục theo mô hình mới, học tập với giáo cụ trực quan sinh động, ngoài việc dùng Ngôn ngữ ký hiệu – ngôn ngữ mẹ đẻ, bé cũng đã có thể phát âm rõ hơn trước. Gia đình chúng tôi thực sự cảm ơn dự án Ideo đã mang đến niềm hy vọng cho những người hưởng lợi trực tiếp. Nhìn những người điếc lớn trưởng thành thành công, có những công việc ổn định, tôi hy vọng rằng tương lai của con mình cũng sẽ được như thế.” – Ông Dị không dấu nỗi xúc động khi trò chuyện với tôi trong “Ngày hội Gia đình lần 2” diễn ra ở Quảng Bình ngày 30-11 vừa qua.

Khi bước ra khỏi góc phòng, cầm trên tay bút tô màu trong buổi đầu gặp mặt Nhóm Hỗ trợ gia đình thì cũng là lúc Xuân Thu chạm tay vào ước mơ của chính mình. Trẻ em như một tờ giấy trắng tinh nguyên, phát triển tốt hay xấu là do người lớn chúng ta tác động vào. Dự án Ideo – như ánh mặt trời êm dịu soi sáng, đưa lối cho em đến với cộng đồng, hòa nhập với xã hội, phần nào đó đã rút ngắn rào cản về ngôn ngữ, tạo điều kiện cho Xuân Thu phát triển bình thường như những đứa trẻ nghe nói khác.

Nếu ví cuộc sống này như một bức tranh, thì dự án Ideo chính là đôi tay của người họa sĩ – đôi tay ấy đã phác thảo ra những cảnh sắc đẹp, một niềm hi vọng về tương lai thành công cho trẻ điếc – Và Xuân Thu, cô họa sĩ nhí sẽ chọn những gam màu tươi sáng nhất để tô màu cho ước mơ của mình.