Thắp sáng những ước mơ

thap_sang_uoc_moQuảng Bình, dải đất hẹp nhất, khúc ruột của miền Trung, nơi đã gánh chịu biết bao mưa bom, bão đạn của thực dân Pháp và đế quốc Mĩ trong chiến tranh. Hoà bình lặp lại lại phải gánh chịu những trận lôi đình của thiên nhiên đất trời.Trên mảnh đất lắm gió lắm dông ấy lại còng lưng gánh một trận siêu bão kinh hoàng vào cuối tháng 9/2013. Cơn bão số 10 đã đi qua nhưng hậu quả thật khôn lường. Một số người thiệt mạng trong và sau bão, hàng trăm người bị thương, hàng ngàn ngôi nhà bị đổ sập và tốc mái, cây cối, hoa màu bị gãy đổ ngổn ngang. Có người đã ví von rằng siêu bão như một trận B52 của Mĩ đã san phẳng mảnh đất nghèo khó này. Gia đình các trẻ Điếc cũng gánh chịu những thiệt hại nặng nề, có những trẻ buộc phải nghỉ học 1 tuần để khắc phục hậu quả cơn bão.

Đến từng gia đình nghe bố mẹ, ông bà của các em tâm sự  rằng lúc còn bé, các em ít được đi học trường mầm non vì khó khăn trong giao tiếp với cô giáo và các bạn cùng trang lứa còn khi về nhà thì bố mẹ muốn nói chuyện với con thật nhiều nhưng không biết làm thế nào cho con hiểu, dùng lời nói thì bé không hiểu,bé dùng cử chỉ điệu bộ thì cha mẹ không hiểu ý bé muốn gì. Điều đó đã khiến cho trẻ và các thành viên trong gia đình không được vui vì có bé nhiều lúc nổi lên la hét và đập phá các vật trong gia đình.

Một mong muốn của gia đình trẻ đó là bằng cách nào để giúp bố mẹ, ông bà, anh chị cùng giao tiếp, cùng học, cùng chơi, cùng chia sẻ vui buồn với bé luôn sôi sục, nung nấu trong suy nghĩ của bao ông bố, bà mẹ .Và rồi như một cơn mưa rào giữa sa mạc khô rát, những tháng cuối năm 2012 dự án IDEO đã kết hợp với phòng Mầm non sở Giáo dục, các Trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tậtcùng các cán bộ địa phương xuống từng khu phố để cập nhập thông tin trẻ Điếc từ 0-6 tuổi.

Còn có những bố mẹ qua các thông tin mà dự án đã đưa xuống y tế phường xã đã tự điện thoại đến cô cán bộ dự án IDEO để xin được nhận sự hỗ trợ, có trường hợp bé Hải Yến thì theo mẹ ra Hà Nội để khám đã gặp cán bộ Ngân hàng Thế giới và đã điện thoại mong con mình được can thiệp. Rồi khi được cán bộ dự án, nhóm hỗ trợ gia đình (HTGĐ), lãnh đạo trung tâm đến thăm và  tư vấn các gia đình đều mong các con mình được học ngôn ngữ ký hiệu (NNKH) và mong con mình được như các bạn Hướng dẫn viên người Điếc của dự án IDEO.

Các trẻ và gia đình đã bước những bước chân đầu tiên vào dự án đã tham gia hội thảo giới thiệu dự án. Ngày hội gia đình được giao lưu chia sẻ kinh nghiệm học hỏi lẫn nhau như những người cùng cảnh.

Nhóm HTGĐ của chúng tôi gồm có hướng  dẫn viên người Điếc – Phan Minh Tuấn, phiên dịch NNKH Nguyễn Thị Ngọc Dung và giáo viên dạy nói Trần Thị Hằng đã phụ trách 3 trẻ: Trần Công Quang,Trần Ngọc Hải Yến và Trần Nhật Minh. Nhớ lại những buổi đầu đi dạy nhóm chúng tôi gặp khó khăn vì vốn NNKH của các trẻ là tự phát trẻ chưa có những kỹ năng học đường như ngồi tập trung học, giao tiếp bằng mắt… nhiều bé chỉ ngồi chừng 10-15 phút rồi tự động đi chơi và đã gián đoạn buổi học.

Một tuần sau ngày bão tan, nhóm hỗ trợ gia đình chúng tôi lại tiếp tục công việc dạy trẻ em điếc của mình. Trên đường đi, mọi người vẫn đang tất bật dọn dẹp nhà cửa, chặt cây cối bị đổ, lợp lại mái nhà đã bị gió cuốn, khơi thông cống rãnh để nước rút… lại mất nước, mất điện lâu ngày nên cuộc sống của những con người nơi đây thật đáng thương.

Trái ngược với nỗi lo lắng của ông bà, cha mẹ, trên khuôn mặt những cô cậu học trò nhỏ của chúng tôi hiện lên sự vô tư, hồn nhiên rất dễ thương. Khi chúng tôi đến nhà, chứng kiến những cảnh tượng đang diễn ra lòng chúng tôi không tránh khỏi bồi hồi, xúc động. Những em bé mới lên sáu thôi nhưng trên tay vẫn cầm cây chổi, lăng xăng quét dọn nhà cửa, mồ hôi nhễ nhãi trên má, gương mặt đỏ au vì nắng. Nhìn thấy chúng tôi, bé liền chạy vào nhà rửa mặt mũi, chân tay, ngồi ngay vào chiếu để học. Có những gia đình, bố đi làm ăn xa, sau bão mới có dịp về thăm nhà, thế là cả gia đình- bố, mẹ cùng ba anh em cùng quây quần ngồi học ký hiệu. Nhìn bàn tay làm ký hiệu thoăn thoắt của bé, người bố rất đỗi ngạc nhiên.

Khi chúng tôi đến dạy em Cường, bão đã làm ngôi nhà của em bị hư hại nặng, cả gia đình đang dốc toàn sức lợp lại mái ngói, sửa lại nhà. Khi chúng tôi đến, vì không có chỗ ngồi, nên mẹ em đã thu xếp công việc chở em sang nhà bà ngoại để không bỏ lỡ một buổi học của con mình. Mặc dù công việc dọn dẹp tu bổ lại nhà cửa sau cơn bão rất bận rộn nhưng các gia đình vẫn đón tiếp chúng tôi rất ân cần chu đáo và bớt chút thời gian để ngồi học ký hiệu cùng con, điều đó thực sự làm cho chúng tôi cảm thấy ấm lòng, và khiến chúng tôi càng nhận ra rằng công việc mình đang làm thật ý nghĩa.

Có thể nói, cơn bão đã đi qua song hậu quả của nó để lại thật nặng nề. Nhưng không vì thế mà giảm đi niềm mong muốn được học ký hiệu của các em nhỏ Điếc và gia đình các em. Cảm ơn Tổ chức Quan tâm Thế giới, Ngân hàng Thế giới, Bộ Giáo dục và Quỹ Phát triển Xã hội Nhật Bản đã mang dự án Giáo dục trẻ Điếc trước tuổi đến trường đến với mảnh đất Quảng Bình để phần nào xoa dịu những khiếm khuyết, thắp sáng ước mơ và để nụ cười luôn ngời sáng trên những ngón tay xinh.

                                                 Nguyễn Thị Ngọc Dung