Nơi niềm tin trở lại

Nguyen Ha Vy_2Mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc với những đứa con khỏe mạnh, kháu khỉnh, ngoan ngoãn là niềm mơ ước chung của tất cả mọi người song điều ấy đôi khi cũng rất khó thực hiện.

Khi sinh ra một đứa trẻ khuyết tật thì dường như ước mơ đơn giản hơn nhiều. Chỉ mơ ước con mình không cần xinh đẹp, thông minh mà chỉ cần lành lặn là đủ rồi.

Bé Hà Vy sinh ra trong niềm yêu thương của cha mẹ và ông bà. Lớn lên bé Vy thật bụ bẫm và kháu khỉnh. Khi được 12 tháng tuổi tiếng cười giòn tan của bé làm cho mọi người xung quanh cũng phải cười theo. Nhưng mọi người đâu có ngờ ngoài tiếng cười nói…thì bé là một đứa trẻ bị Điếc. Khi bố mẹ cho bé đi khám và chuẩn đoán ở việc tai mũi họng trung ương bác sĩ báo bé bị Điếc, gia đình và hàng xóm đều không tin, nhưng đó là sự thật khi trong gia đình bé cũng có chị con nhà bác của bé cũng bị Điếc. Mọi ước mơ của gia đình vụt tắt, bố mẹ bé buồn và thất vọng vô cùng.

Những ngày đầu tiến ấy, bé có đeo máy trợ thính đi đâu ai cũng nhìn bé với ánh mắt thương hại, ai cũng hỏi làm cho bố mẹ thấy xấu hổ, sợ gặp người quen. Bởi điều đó dường như không quen với mọi người. Mẹ cố gắng dạy cho bé nói nhưng bé không nói được và điều đó đã trở thành nỗi đau khổ của cả gia đình.

Thế rồi, bé được giới thiệu vào dự án IDEO , mẹ bé và gia đình còn phản đối lắm, không muốn cho con học kí hiệu, nhưng rồi nhóm hỗ trợ gia đình cũng đã thuyết phục được gia đình cho bé học kí hiệu. Những ngày đầu tiên dạy cho bé kí hiệu, tay bé còn yếu, nhận thức với ngôn ngữ còn mới mẻ bé rụt rè lắm, cứ các cô đến nhà là bé lại khóc ngồi sát lại với mẹ.

Một năm trôi qua, dưới sự hướng dẫn, dạy dỗ của nhóm hỗ trợ gia đình và  bố mẹ, sự kiên trì đó đã không hề vô ích bé đã biết làm kí hiệu, bé bây giờ rất thích học ngôn ngữ kí hiệu, bé biết cách vận dụng ngôn ngữ để giao tiếp với các bạn.2(2)Nhớ lại những ngày đầu tiên dạy ngôn ngữ kí hiệu cho bé là những ngày vất vả nhất vì chúng tôi chưa có kinh nghiệm dạy bé và bé cũng chưa hợp tác do vậy dễ làm chúng tôi nản chí, thấy sự dạy dỗ của mình không biết bao giờ mới có kết quả, không biết bao giờ bé mới kí hiệu được mấy từ đơn giản đây? Bây giờ bé bắt đầu làm kí hiệu theo giáo viên và đây là giai đoạn phấn khởi nhất của giáo viên và cha mẹ, chúng tôi đã thấy được niềm tin và hy vọng và thấy công sức dậy dỗ không vô ích. Đó là thành quả mà nhóm hỗ trợ và bố mẹ cháu đã cùng nhau cố gắng và vun đắp.1(2)Chúng tôi xúc động vô cùng khi gia đình bé luôn động viên. Mẹ bé nói có con bị khuyết tật rồi, tôi mới thẫy rõ sự vất vả và lòng kiên trì của người giáo viên dạy trẻ khuyết tật. Các cô đã không quản ngại đường xa, tận tụy tiếp xúc với trẻ để trẻ có một ngôn ngữ, trẻ có thể giao tiếp với mọi người xung quanh qua ngôn ngữ kí hiệu. Đây quả là cả một quá trình hy sinh thầm lặng mà chỉ những người sống trong cuộc mới thấy hết sự vất vả. Gia đình cảm ơn dự án, cảm ơn các thầy cô đã giúp tôi và gia đình có được niềm vui ngày hôm nay. Như vậy cũng đủ để nói lên tất cả, cũng đủ tạo cho nhóm hỗ trợ gia đình chúng tôi có thêm nghị lực, thêm niềm tin để tiếp tục với công việc hàng ngày !