Đồng hành cùng con trên hành trình học NNKH

Đào Tiến MạnhGiờ đây tôi đã hiểu học ngôn ngữ ký hiệu là một trong những điều kiện cần và đủ để cho người điếc có thể phát triển trí tuệ một cách toàn diện, nhận thức về xã hội một cách bình thường.

Ngày đầu tiên cô giáo đưa nhóm chuyên gia đến thăm gia đình, cô phiên dịch còn hỏi tôi: “Trong cuộc sống hàng ngày con muốn uống nước, uống sữa, ăn cơm thì con làm như thế nào?” – Câu trả lời là tất cả những yêu cầu đó bé đều phát tín hiệu bằng cách tiến lại gần và nắm lấy tay tôi và dắt tôi đến và chỉ vào chỗ để sữa hay để nước …

Nhưng bây giờ nếu hỏi lại tôi câu đó thì tôi sẽ tự tin trả lời rằng bé biết diễn đạt cho mẹ vì cả hai mẹ con đã được học ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với nhau. Những công việc diễn ra thường ngày như vậy hai mẹ con tôi có thể trao đổi với nhau một cách dễ dàng và thành thạo.

Với tôi, được cùng con trai học ngôn ngữ ký hiệu là một điều may mắn. Nhờ có ngôn ngữ kí hiệu mà tôi giờ đã tự tin hơn, không còn bi quan như trước và không ngừng hy vọng rằng con hoàn toàn có thể bước tiếp trên con đường đời một cách tự lập, có thể làm được tất cả những công việc mà những người bình thường làm được và trở thành một người có ích cho xã hội.

Vui hơn nữa là từ khi học ngôn ngữ ký hiệu con nhận biết sự vật một cách nhanh chóng và chính xác nhưng đồng thời con cũng phát triển ngôn ngữ nói về sự vật đó. Tuy phát âm không chuẩn nhưng vì được đeo máy và kết hợp với khẩu  hình miệng, tôi cũng luyện tập cho con lặp đi lặp lại về sự vật đó và kết quả thu được là con nói cũng khá tốt, không hề có sự mai một vốn ngôn ngữ nói như tôi băn khoăn lúc đầu khi chưa tham gia vào dự án. Tôi rất hạnh phúc và tự hào vì giờ đây, tôi được biết thêm một ngôn ngữ thứ hai, đó là ngôn ngữ kí hiệu. Thông qua nó, tôi hiểu được tất cả những gì con tôi muốn nói mà không thể diễn đạt bằng lời đồng thời nó còn giúp tôi trở thành sợi dây kết nối sự giao tiếp giữa con với mọi người trong gia đình và những người xung quanh.

Nhớ lại ngày phát hiện con bị điếc bẩm sinh cả 2 tai, tôi vô cùng bi quan và thất vọng, tôi đã khóc rất nhiều suy nghĩ bế tắc không biết sau này con sẽ sống ra sao vì không ai hiểu được con, con đâu có nghe được mà nói được để mọi người hiểu con.

Sau khi bác sỹ chuẩn đoán con bị điếc 2 tai ở mức 90dB và được chỉ định đeo máy trợ thính để học nói. Nhờ sự tư vấn của bác sỹ cũng như tư vấn của các mẹ có cùng cảnh ngộ tôi đã mua máy cho con và đưa con đến Trung tâm hỗ trợ trẻ em thiệt thòi tỉnh Thái Nguyên để can thiệp sớm từ cuối năm 2010 (lúc đó  cháu được hơn 2 tuổi).

Đến tháng 1 năm 2013 thì trung tâm đã mời tham gia buổi hội thảo của Dự án giáo dục trẻ điếc trước tuổi đến trường – IDEO (IDEO). Dự án đã tổ chức triển khai hỗ trợ trẻ điếc tại trung tâm và hỗ trợ trẻ em thiệt thòi tỉnh Thái Nguyên. Các thầy cô của trung tâm và các chuyên gia cán bộ của dự án đã đến thăm gia đình tôi tư vấn động viên cho con tham gia vào dự án để được học ngôn ngữ ký hiệu. Thực lòng lúc đó tôi không tin tưởng lắm vào dự án đó vì tôi đã rất khó khăn và vất vả mới mua được đôi máy trợ thính để cho con đi học mong con nói được, khát khao, mơ ước  được nghe tiếng con gọi: “Mẹ ơi”. Giờ cho con học ngôn ngữ ký hiệu, liệu con có học nói nữa không? hay con bỏ luôn thì mơ ước của mẹ không bao giờ thành hiện thực. Nghĩ vậy nên tôi và gia đình rất băn khoăn, đắn đo có nên cho con học ngôn ngữ ký hiệu hay không. Băn khoăn là vậy nhưng rất may là tôi không từ chối tham gia dự án.

Sau khi được tham gia khóa học 8 buổi vào các ngày chủ nhật trong tuần do dự án và trung tâm phối hợp để hướng dẫn cho phụ huynh được học ngôn ngữ ký hiệu. Với sự nhiệt tình giảng dạy của các thầy cô trong trung tâm tôi cùng các phụ huynh khác học được rất nhiều kiến thức bổ ích cho việc giao tiếp giữa con và mọi người trong gia đình. Cộng thêm những buổi nhóm hỗ trợ gia đình đến nhà dạy trẻ tôi cùng đồng hành với con cùng học nên tôi cũng thu hoạch được được vốn ngôn ngữ ký hiệu để có thể giao tiếp với con.

Giờ đây sau một quãng thời gian đồng hành cùng con, giọt nước mắt đôi khi lại lăn trên má tôi. Nhưng đây là giọt nước mắt của hạnh phúc, của niềm tin. Tôi tin rằng sau này dù không có mẹ đi cùng trên con đường này, con tôi cũng sẽ vững tâm, tự tin bước tiếp và nhất định con sẽ có một tương lai tươi sáng.

Qua đây, tôi cũng muốn nhắn nhủ với những bậc phụ huynh không may có con bị khiếm thính như con tôi, đừng nên bi quan và không ngừng hy vọng vào những điều tốt đẹp, hãy nỗ lực cố gắng đồng hành cùng con, hãy cho con học ngôn ngữ kí hiệu càng sớm càng tốt, để con phát triển trí tuệ và nhận thức bình thường. Đừng bỏ lỡ cơ hội dành cho con, con bạn hoàn toàn có thể có một tương lai tươi sáng như bao người bình thường khác.

Tôi xin chân thành gửi lời cảm ơn tới Tổ chức Quan tâm Thế giới – Dự án IDEO. Cảm ơn sự quan tâm, lòng nhiệt tình của các thầy cô giáo tại trung tâm hỗ trợ trẻ em thiệt thòi tỉnh Thái Nguyên, đã hết lòng hỗ trợ và tạo điều kiện cho gia đình trong việc dạy bé học ngôn ngữ kí hiệu.

                                                Chị Lại Thị Nga mẹ cháu Đào Tiến Mạnh, Thái Nguyên