Điều gì tốt nhất cho con

Ngoc_and_his_hearing_sister_2Điều quan trọng tôi nhận thấy, NNKH chính là ngôn ngữ quan trọng nhất, cần thiết nhất đối với con tôi. Chỉ có NNKH mới có thể giúp con phát triển. Tôi muốn con tôi được học NNKH càng nhiều càng tốt. Bản thân tôi cũng thích học NNKH. Tôi tìm thấy niềm vui và hứng thú khi học NNKH. Tôi đang có một tình yêu mới rất tuyệt vời, đó là tình yêu NNKH

Khi sinh ra một đứa con, bất cứ người cha người mẹ nào cũng mong muốn con mình khoẻ mạnh, phát triển bình thường và luôn làm tất cả những gì tốt nhất cho con.

Tôi cũng vậy, trước khi sinh con tôi đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ. Tôi trang bị cho mình những kiến thức cần thiết để nuôi dạy con. Là một giáo viên, tôi đã đọc nhiều sách và chắt lọc những phương pháp giáo dục của những nhà giáo dục, những người mẹ cha thành công trong nước và trên thế giới, để lên một chương trình giáo dục sớm cho con. Tôi vô cùng tâm đắc câu: “Nếu đến ngày thứ 3 sau khi con chào đời bạn mới tiến hành giáo dục cho con thì bạn đã bị muộn mất 2 ngày”.

Năm 2007, vào một ngày hè nóng nực nhất, một thiên  thân bé nhỏ đã chào đời. Thiên thần mang tên Nguyễn Như Đình Ngọc. Ngay lập tức, tôi áp dụng phương pháp giáo dục đã chuẩn bị để dạy con. Những ngày tháng đầu đời đầy sóng gió của con đã qua. Con đã làm nên những kỳ tích vĩ đại của cuộc đời khi vượt qua cuộc phẫu thuật tim lúc 4 tháng tuổi. Tôi chờ mong thành quả của mình. Nhưng chờ mãi, chờ mãi chẳng thấy con có tiến bộ gì. Bản năng làm mẹ một lần nữa lại mách bảo tôi: Hình như con có vấn đề gì đó về thính giác. Con 8 tháng tuổi, tôi đưa con đi khám thì nhận được kết quả: con bị điếc nặng và sâu.

Cầm tờ giấy kết quả khám mà mắt tôi cứ nhoè đi. Tôi không tin đó là sự thật. Hỏi hỏi lại bác sĩ một lần nữa. Vì nghĩ có thể bác sĩ nhầm. Tôi buồn, đau, tôi hoang mang, khủng hoảng tinh thần. Tôi đã khóc rất nhiều. Dần dần tôi đã có thể chấp nhận và đối đầu với thực tại này. Tôi tự hỏi: Mình sẽ phải làm gì đây? Điều gì tốt nhất cho con lúc này?

Để trả lời cho câu hỏi của mình, tôi gặp bác sĩ, chuyên gia thính học, tài liệu liên quan để tìm hiểu, nghiên cứu về “điếc” và tìm phương pháp giúp con có thể nghe và nói.

Tôi quyết định bỏ công việc, sự nghiệp của mình để dành thời gian chăm sóc và chạy chữa cho con. Đầu tiên, tôi đưa con đến Bệnh Viện Châm cứu TW để châm cứu, bấm huyệt. Sử dụng liệu pháp này  một thời gian khá dài nhưng không có kết quả. Tôi không nản lòng, nghe người nào mách ở đâu có thầy lang chữa điếc, gia đình tôi cũng đưa con đi. Mặc dù tôi biết rõ tất cả những phương pháp này không thể cho kết quả mong muốn. Nhưng “có bệnh thì vái tứ phương”, cứ đi, cứ chữa cho yên tâm. Nếu được thì tốt, không được thì cũng không áy náy.

Tôi đồng thời cho con đeo máy trợ thính từ rất sớm. Tôi đưa con đi luyện nghe học nói khi con được 2 tuổi. Đầu tiên, con tôi được can thiệp sớm ở Trường Nhân Chính. Khi con 4 tuổi, tôi xin cho con học mẫu giáo tại Xã Đàn.

Có thể nói, trong suốt thời gian con từ 0 – 4 tuổi, tôi cứ loay hoay tìm cách để “chữa điếc”. Tôi thực sự chưa tìm ra đươc phương pháp để dạy con. Về  mặt cảm xúc, tôi vẫn tràn ngập trong bế tắc, bế tắc và bế tắc. Sau nhiều cố gắng không kết quả, tôi buông xuôi.

Rồi một ngày, qua mạng tôi được chị Dương Phương Hạnh giới thiệu cho chị Lê Thị Kim Cúc ở Hà Nội. Tôi gọi điện cho chị xin đăng ký cho con vào dự án IDEO để được học NNKH. Nhưng thực sự tôi không hy vọng lắm. Tôi vẫn băn khoan. Vì tôi vẫn chưa chấp nhận cho con học NNKH mà vẫn có ý định tìm cách cho con nghe nói. Năm 2013, tôi vẫn đăng ký  để cấy điện cực ốc tai cho con. Tôi con nhớ thầy giáo dạy NNKH chắp tay nói với tôi bằng NNKH rằng: “xin chị đừng cho con cấy điện cực ốc tai”. Trước khi phẫu thuật, bác sĩ cho biết: Hiệu quả chỉ 50/50. Quyết định cấy hay không là do gia đình. Sau nhiều đêm mất ngủ để suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định không cấy điện cực ốc tai cho con nữa.

Tuy vậy, để cho con học NNKH, tôi chưa sẵn sàng. Học NNKH, có nghĩa là con tôi sẽ câm điếc vĩnh viễn ư? Con tôi phải giao tiếp bằng cách duy nhất là NNKH ư? Tôi làm sao có thể chấp nhận được. Bởi cho đến lúc đó, tôi thậm chí còn không dám nhắc đến từ “điếc”. Ai hỏi: cháu bị làm sao? Tôi đều trả lời: “cháu nghe kém”.

Tôi để con tôi học NNKH chỉ là miễn cưỡng. Vì học không mất tiền mà thầy cô còn đến tận nhà. Mình có mất gì đâu. Cứ thử xem sao. Thế rồi, cứ đều đặn, 7 giờ tối thứ 3 hàng tuần bạn Trung và Vân đến nhà dạy con tôi học NNKH. Điều làm tôi xúc động nhất là khi gặp con tôi ở đâu các thầy đều ôm con vào lòng và thơm con. Ngay cả thầy Tuấn Linh, mới chỉ gặp vài lần nhưng khi gặp con là ôm con thật chặt như  một người thân lâu lắm không gặp,  nhớ nhớ nhiều nhiều lắm. Điều này tôi thấy chỉ có người thân mới làm với nhau. Các thầy cô giáo khác không có. Tôi nhận thấy các thầy  yêu thương trẻ điếc như chính con của mình.

Chính tình yêu trẻ, sự nhiệt tình, tận tâm của các thầy (Thầy Linh, Thái Anh, Khánh, Trung, Vân, cô Oanh) đã làm thay đổi con tôi và tôi. Mặc dù con là một đứa trẻ không được nhanh nhẹ như một số bạn khác, lại nghịch, không chịu học, chỉ thích làm theo ý mình. Nhưng các thầy tìm mọi cách để có thể dạy cho con học. Con đã biết được nhiều kí hiệu. Tôi cũng biết một số ký hiệu để có thể giao tiếp với con. Bây giờ muốn con làm gì, không phải dắt tay chỉ tận nơi mà tôi chỉ ngồi một chỗ làm ký hiệu là con hiểu và làm ngay. Con muốn gì cũng sử dụng NNKH để thể hiện. Mẹ con tôi đã hiểu nhau  nhiều nhờ NNKH._DSC0266

Điều quan trọng tôi nhận thấy, NNKH chính là ngôn ngữ quan trọng nhất, cần thiết nhất đối với con tôi. Chỉ có NNKH mới có thể giúp con phát triển. Tôi muốn con tôi được học NNKH càng nhiều càng tốt. Bản thân tôi cũng thích học NNKH. Tôi tìm thấy niềm vui và hứng thú khi học NNKH. Tôi đang có một tình yêu mới rất tuyệt vời, đó là tình yêu NNKH.

Bây giờ mỗi khi nghĩ về con, tôi không còn thất vọng, chán nản như trước mà luôn tràn đầy niềm tin và hy vọng. Bởi tôi đã tìm ra được điều tốt nhất cho con tôi. Đó chính là NNKH. Tôi tin rằng: Một cái cây dù có còi cọc đến đâu, nếu chúng ta chăm sóc đúng phương pháp thì nó cũng sẽ phát triển và sẽ đơm hoa, kết trái.

Từ trái tim mình, tôi xin gửi tới dự án IDEO, các thầy cô giáo lời cảm ơn chân thành, sâu sắc nhất. Cảm ơn các thiên sứ đã chắp cho con tôi đôi cánh thiên thân để bay đến bến bờ tương lai.