Cô bé lém lỉnh và cá tính Tầm Linh Giang

Tam_Linh_Giang_(1)Lần đầu tiên gặp bé Giang, tôi cứ ấn tượng mãi với cô bé nhỏ tí xíu với cặp kính cận dày và rất vui vẻ. Bé đi vòng quanh các cô chú và bắt tay chào hỏi. Tôi mỉm cười và nghĩ “cô bé này lớn lên sẽ là nhà ngoại giao tốt lắm đây!”

Có dịp trò chuyện với giáo viên của Giang tôi mới hiểu thêm về bé. Giang là trẻ Điếc bẩm sinh, tai trái điếc trên 70DB, tai phải trên 100DB. Khi sinh ra bác sỹ còn chuẩn đoán bé bị tim bẩm sinh, mắt bị cận nặng 13 diop. Bác sỹ nói nếu sức khỏe của bé tốt lên thì sẽ làm phẫu thuật mắt. Có lẽ chính vì sức khỏe yếu nên mặc dù Giang đã 5 tuổi nhưng trông chỉ như trẻ lên 3. Nếu chỉ nghe kể về tình trạng sức khỏe của bé thì ai cũng lắc đầu ái ngại, nhưng đằng sau đó là một bé Linh Giang rất đáng yêu, cá tính và đặc biệt rất thông minh.Tam Linh Giang (2)

Quay ngược lại thời gian đầu khi dự án IDEO mới triển khai tại Thái Nguyên. Cô Nông Thi Thái – phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu đến nhà và tiếp xúc với bố mẹ Giang. Lúc đó cả hai đều rất buồn vì sức khỏe của bé thì yếu, cả nhà lại không giao tiếp được nhiều vì không hiểu nhau. Quay đi quay lại chỉ là những cử chỉ, điệu bộ hoặc hướng mắt theo ngón tay bé xíu để xem con muốn gì và đáp ứng. Khó khăn nữa đối với đội hỗ trợ gia đình dự án đó là như hầu hết các cha mẹ trẻ Điếc, mẹ Giang chỉ muốn con được học nói vì nghĩ rằng chỉ có “nói” thì mới giao tiếp được chứ cứ khua chân múa tay thì làm sao giao tiếp được với mọi người, làm sao đi học được. Nhưng may mắn cho chúng tôi, bố bé thì hiểu về khả năng của con và muốn con học ngôn ngữ ký hiệu để con được giao tiếp bằng chính ngôn ngữ của mình.

Nhà Giang ở thị trấn Đình Cả, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên – cách trung thành phố khoảng 40Km. Đều đặn ngày nắng cũng như ngày mưa, tuần một buổi , đội hỗ trợ gia đình Dự án IDEO đến nhà dạy bé và bố mẹ ngôn ngữ ký hiệu. Trước đây khi chưa có con đường bê tông dẫn vào nhà, các thầy cô phải đi xe buýt từ trung tâm thành phố, đến nơi phải xắn quần lội vào. Từ ngày có con đường mới làm, việc đi lại cũng đỡ vất vả hơn nhiều.

Như đã nói, Giang là một cô bé tinh nhanh. Biết đến ngày được học ngôn ngữ ký hiệu với thầy cô thì Giang chờ sẵn, nhìn thấy con chó chạy ra ngõ là biết thầy và cô đến. Giang chạy ra sân đón thầy cô và thể hiện sự thích thú, vui mừng bằng nụ cười tươi trên môi, tay liên tục vẫy về phía thầy cô rồi khoanh tay chào rối rít. Động tác đầu tiên của cô bé “chỉn chu” là chỉ chỗ để giày cho thầy, hoặc tự mình mang vào để đúng vị trí quy định sau đó dắt tay chúng tôi vào ngồi đúng vị trí để bắt đầu buổi học.

Để có được những tiến bộ như bây giờ là nhờ vào sự cố gắng của gia đình và sự tận tâm của đội hỗ trợ gia đình. Những ngày mới học, Linh Giang không hợp tác, không chịu ngồi học, sau đó thầy giáo và cô phiên dịch phải dùng cách dạy cho nhau hoặc dạy cho bố mẹ. Cô bé lém lỉnh lúc đó nhìn len lén xem mọi người đang làm gì và cuối cùng không thể kìm nén được sự thích thú và tò mò thì chạy ra học hào hứng rồi quay lại đóng vai giáo viên dạy lại hết thầy cô và bố mẹ.

Điều đặc biệt thú vị mà tôi nhận ra ở bé là Giang có óc quan sát và trí nhớ rất tốt. Bé nhớ hết các từ dù chỉ học qua một lần, biết trình tự của mỗi buổi học – sau khi ôn bài là đến tiết học ngoài trời. Có lẽ đây là phần mà Giang thích nhất vì bé rất thích khám phá thế giới xung quanh. Bé luôn chủ động dắt tay thầy ra ngoài vườn, đi dọc theo con đường nhỏ dẫn từ nhà ra đường và ký hiệu những vật mà bé nhìn thấy trên đường đi như hoa, lá, suối, cá, màu sắc…. Đôi khi cô bé lém lỉnh còn đố lại thầy giáo.

Nhìn Linh Giang bây giờ và Linh Giang của hơn một năm trước sẽ thấy có sự tiến bộ và khác biệt rõ rêt. Thay vì một cô bé trông yếu ớt, mệt mỏi và ngại tiếp xúc là một cô bé vui vẻ, lém lỉnh và hoạt bát. Mẹ cháu bây giờ rất vui mừng khi thấy con như được sinh ra lần thứ hai và nói với chúng tôi rằng việc học ngôn ngữ ký hiệu là rất đúng đắn. Bố mẹ tíu tít khoe con gái học ký hiệu rất nhanh và ở nhà còn là cô giáo dạy lại bố mẹ. Nhiều lúc bé còn làm trò trêu bố mẹ để cả nhà cười vui.

Sau những chuyển biến của con, anh Tầm Văn Cử – bố bé Giang đã tham gia Hội cha mẹ trẻ Điếc IDEO tại Thái Nguyên và được bầu làm chủ tịch hội để lãnh đạo các hoạt động của hội và quan trọng hơn là để giúp đỡ, chia sẻ với những gia đình khác có con bị điếc như gia đình anh.