“Cháu nó nhận thức được đấy cô ạ”

chau_1Bé Nguyễn Hà Châu sinh năm 2011 bị điếc sâu bẩm sinh cả hai tai, không đeo máy trợ thính, sức khoẻ yếu, hay ốm đau. Hoàn cảnh gia đình em rất khó khăn, bố bị tật vận động bẩm sinh, mẹ sinh đôi được hai bé gái, Châu là chị (bị điếc), em gái là Linh (là người nghe ). Để tiện chăm sóc về sau, bố mẹ đổi Linh làm chị, Châu làm em. Bố mẹ cho hai chị em Châu học mẫu giáo ở trường hoà nhập nhưng thời gian đi học không đều.

Rồi Dự án Giáo dục trẻ điếc trước tuổi đến trường – IDEO do tổ chức Quan tâm Thế giới hợp tác với Bộ Giáo dục và Đào tạo triển khai thực hiện. Ngày đầu tiên Nhóm Hỗ trợ gia đình (HTGĐ) đến nhà, bé Châu chưa biết ký hiệu. chúng tôi tìm mọi cách để giao tiếp với bé, nhưng không thành công, Châu cứ bám chặt, gục đầu vào vai mẹ. bé còn lườm và cuối cùng thì nhắm tịt mắt lại.

Một tháng trời, vừa làm quen vừa dạy ký hiệu về màu hồng, bé chỉ chơi cùng mà vẫn bướng bỉnh không chịu làm ký hiệu. Chúng tôi tìm mọi cách để bé làm động tác đưa tay lên xoa vào má, lấy son bôi lên má cả thầy và trò hay chơi nặn đất, bé cũng không làm một ký hiệu nào. Mọi biện pháp dường như đều không hiệu quả. Thời gian cứ trôi qua mà Châu vẫn không có biểu hiện tiến triển, chúng tôi bắt đầu thấy chán nản và có ýđịnh bỏ cuộc. Nhưng nếu làm như vậy sẽ rất thiệt thòi cho bé, nên chúng tôi bảo nhau cố gắng kiên trì thêm một thời gian nữa xem bé có thay đổi gì không? Cho đến một ngày khi đang chơi đất nặn cùng bé, bé bỗng, chạy vào tủ lấy cái váy màu hồng rất đẹp và đưa cho chúng tôi mặc giúp. Chúng tôi liền tranh thủ cầm miếng ghép màu hồng đưa trước mặt bé và làm ký hiệu màu hồng. Tự nhiên bé đưa tay lên xoa hai vòng quanh má rất nhanh rồi cười khanh khách

Và rồi cứ từng bước, từng bước như vậy. Một buổi đến nhà ông nội của bé kể lại: “Tuần trước cả đại gia đình đi ăn tiệc gà tại nhà hàng, nhân viên bê ra mỗi người một đùi gà rất to, ông đang loay hoay không biết làm thế nào để ăn, thì bé Châu đập vào tay ông rồi chỉ vào đĩa gà của ông làm động tác kéo cắt, đầu gật gật. Một cử chỉ nhỏ làm ông nội của bé xúc động liền nói: “Các anh chị lớn mà không bằng em, em không nói được mà còn biết bảo ông cắt nhỏ gà ra để ăn… Thế là cháu nó nhận thức được đấy cô ạ!”

chau_2

Hiện nay bé Châu có nhiều thay đổi, bé khoẻ hơn, tay làm ký hiệu rất mềm, đôi khi chưa tập trung nhưng bé thích học ký hiệu, nhất là học về số, bé nhớ ngay, nhớ lâu. Bé không chỉ chủ động trong giao tiếp mà còn làm ký hiệu tốt, khuôn mặt rất rạng rỡ. Bố mẹ bé Châu phấn khởi lên nhiều vì có thể giao tiếp với bé, hiểu được yêu cầu của bé, đồng thời tin tưởng hơn vào sự hướng dẫn của nhóm Hỗ trợ gia đình. Sau mỗi tuần gặp lại mẹ bé thường kể lại những thay đổi của bé, đặc biệt là ông bà nội của bé và một số thành viên trong đại gia đình bé cũng tham gia vào các buổi học cùng bé, không còn cảm thấy bé vô dụng như trước. Mặc dù ông hay đau yếu nhưng rất nhiệt tình khi nhóm Hỗ trợ gia đình đến nhà dạy cháu và kỳ vọng rằng, sau này bé cũng sẽ trưởng thành như những trẻ nghe nói khác.