Câu chuyện về cậu bé Duy

Duy-03Được chứng kiến sự trưởng thành của một đứa trẻ là một trải nghiệm tuyệt vời mà tôi may mắn được trải qua. Điều đó càng tuyệt vời hơn khi chúng tôi như được lớn lên cùng với một cậu bé đặc biệt- một cậu bé điếc.

Duy là cậu bé điếc 5 tuổi trong nhóm chúng tôi. Trước kia, gia đình hay than phiền vì cậu quá bướng bỉnh và có nhiều tật xấu: ích kỷ, dễ nổi cáu, nghịch ngợm, khó tập trung và rất hay đánh những người xung quanh kể cả người lớn. Dường như những nhu cầu của cậu không được người khác đáp ứng hoặc hiểu nhầm. Làm sao để giúp cậu bé sửa được tật xấu đó và có thể giao tiếp được với các thành viên trong gia đình thực sự là một thách thức với nhóm hỗ trợ gia đình của chúng tôi.

Chúng tôi nhận ra rằng, để có thể dạy được cậu, chúng tôi phải thật sự là một người bạn, phải đặt mình vào một đứa trẻ để hiểu được một đứa trẻ cần gì? Đứa trẻ thích gì? Đứa trẻ sẽ phản ứng như thế nào trước một sự việc? Bởi vậy mà chúng tôi luôn lục lọi những ký ức của chính bản thân mình, những gì khiến chúng tôi thích thú khi còn là những cô cậu đầu còn để chỏm, rồi chúng tôi tìm tòi những phương pháp dạy mới và dạy theo những gì cậu bé hứng thú. Bởi vậy, chúng tôi càng ngày càng đến gần nhau hơn và cậu bé rất thích thú mỗi khi đến giờ học ký hiệu. Qua thời gian, cậu bé đã tiến bộ rõ rệt: vì thích thú với bài giảng nên thời gian tập trung của cậu lâu hơn, mọi người trong gia đình hiểu những gì cậu muốn hơn bởi vậy cậu không còn hét toáng lên mỗi khi nổi cáu và lễ phép hơn với người lớn tuổi.

Có một lần, Duy ký hiệu với em trai và gọi cậu em trai lên bậc cầu thang cùng ngồi ăn bánh. Nhưng vì em trai cậu bé còn quá nhỏ (3 tuổi) không hiểu những gì anh muốn nói với mình và nhất quyết không chịu lên cầu thang. Cũng vì vậy mà Duy nổi cáu, cậu chạy xuống đánh em.  Qua lần đó, chúng tôi càng nhận rõ tầm quan trọng của việc giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình. Bởi vậy trong mỗi buổi học, chúng tôi đều dạy cho tất cả các thành viên trong gia đình có mặt ở đó. Có lẽ chính vì vậy mà sợi dây liên kết giữa mọi người trong gia đình được bền chặt hơn, Duy không còn hay đánh em nữa mà thường dạy em ký hiệu trước khi đi ngủ và thương em hơn. Mỗi buổi học, chúng tôi đều chụp lại những vật dụng (đồ chơi, đồ vật thật, tranh ảnh…) đã dùng để dạy trong buổi hôm đó để gia đình có thể tự ôn lại cho bé mỗi khi có thời gian rảnh.
Do_Hoang_Duy5
Không chỉ có mình cậu bé mà bản thân chúng tôi cũng đã tiến bộ rất nhiều. Cậu bé đã dạy cho chúng tôi rất nhiều những bài học về sự kiên nhẫn, thậm chí còn giúp cho chúng tôi thấy những khả năng còn tiềm ẩn trong mình và rèn luyện nó. Trước kia, chúng tôi nặn những con vật rất lâu, vẽ rất xấu và đôi khi thiếu sự sáng tạo trong những việc mình làm thì giờ cậu bé thích bất cứ hình gì, con vật gì chúng tôi đều có thể nặn một cách nhanh chóng. Và vì cậu bé rất thích tìm tòi những vật dụng mới, những đồ chơi mới, bởi vậy bài giảng của nhóm chúng tôi cũng phải thật sáng tạo và sinh động. Chúng tôi tận dụng những đồ vật bỏ đi, những đồ vật dễ kiếm ở xung quanh mình để thu hút cậu bé, nhìn gương mặt cậu bé ngạc nhiên thích thú với chúng mà chúng tôi càng có thêm động lực để mang tới những điều mới mẻ cho cậu. Chúng tôi cũng hiểu hơn về tâm lý của trẻ và đáp ứng chúng mà không quá chiều chuộng và làm hư trẻ, chúng tôi cũng biết cách kết hợp thời gian hợp lý hơn trong giờ học.

Tháng 9 tới, Duy sẽ đến trường nhưng trong gia đình cậu luôn canh cánh nỗi lo: liệu cậu bé đã sẵn sàng để đi học? và cậu bé nên học trường gì để có thể phát triển tốt với vốn NNKH của mình? Đây cũng là nỗi lo của nhóm HTGĐ chúng tôi, chúng tôi những mong dự án có thể tiếp tục lên những bậc học cao hơn để công sức của chúng tôi- thành viên nhóm HTGĐ và gia đình của trẻ Điếc không vô nghĩa.

Vũ Hương Giang- CFI Hà Nội