Câu chuyện về bé Quang

quang_2Chúng tôi nhớ lại ngày đầu tiên nhóm Hỗ trợ gia đình chúng tôi tìm đường đến nhà bé Nguyễn Văn Quang ở xã Thanh Ninh- huyện Phú Bình Tỉnh Thái Nguyên. Không thể liên lạc được với bố mẹ cháu bé, thông tin duy nhất chúng tôi biết là bé có bố tên Nguyễn Văn Lực, mẹ là Hoàng Thị Chuyên. Vượt qua 41 cây số, dưới trời nắng như đổ lửa, sau  khi hỏi ủy ban nhân dân xã, rồi tìm đường vào xóm và cả đến tận nhà bác trưởng thôn để hỏi, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được nhà bé Quang. Thật vui mừng biết bao!

“Đúng rồi, đây là nhà cháu Quang”, mẹ bé Quang ngạc nhiên hỏi? “Các chị ở đâu đấy ạ?”

“Dạ, chúng em là thành viên nhóm hỗ trợ gia đình của dự án IDEO. Hôm nay em đến thăm gia đình mình và giới thiệu qua về công việc của nhóm hỗ trợ gia đinh. Chúng em sẽ về đây hàng tuần để hỗ trợ cho bé Quang học ngôn ngữ kí hiệu.”

Ông bà nhìn Loan, giáo viên người Điếc với ánh mắt khó hiểu; “Sao cô ấy múa như thế mà cô lại đọc được?”

“Dạ đúng rồi ông ạ, đây chính là ngôn ngữ của người điếc, họ dùng ngôn ngữ kí hiệu để giao tiếp hàng ngày và học tập.”

Ông bà Quang kể, bé Quang bị điếc bẩm sinh vì ngày xưa ông tham gia chiến đấu, bị nhiễm chất độc da cam. Quang là cháu trai duy nhất trong gia đình nhưng rất hay cáu và cục cằn vì không thể nghe thấy gì và cũng không ai có thể hiểu Quang? Bé đi mẫu giáo nhưng chẳng ai hiểu bé nên bạn bè không muốn chơi cùng. “Mỗi lúc như vậy tôi thấy tại sao cuộc đời thật bất công.”

Thông cảm và hiểu cho cảm giác của gia đình, chúng tôi động viên ông bà và mẹ bé Quang rằng trẻ điếc vẫn có thể học và tham gia hòa nhập cùng cộng đồng và xã hội bình thường nếu như được hỗ trợ đúng cách.

Ông bà và gia đình rất háo hức học ngôn ngữ kí hiệu cùng cháu để hiểu cháu nói gì và cảm nhận sự tiến bộ của cháu.

Những buổi học đầu tiên bắt đầu, Quang rất nhút nhát. Khi nhìn thấy chúng tôi về, Quang chui tọt vào gầm giường lẩn trốn, hay thậm chí còn leo trèo lên cột nhà…Đây là những kỉ niệm thật khó quên.3(1)

Quang đã dần trở nên gần gũi với chúng tôi, cởi mở hơn và bắt đầu học rất nghiêm túc. Sau nửa năm được học ngôn ngữ ký hiệu, Quang đã thay đổi rõ rệt, bé luôn háo hức chờ chúng tôi đến để kể chuyện cho chúng nghe. Từ chuyện con bò nhà hàng xóm đẻ mấy con? Con gà trống nhà bên trọi nhau như thế nào…rồi mọi thứ diễn ra quanh bé.

Một hôm, gia đình mừng rỡ khoe đã hiểu cháu muốn nói gì rồi. Tôi hỏi mẹ Quang kể lại xem có đúng không, mẹ Quang vừa tả lại hành động của con vừa nói: Cháu kể bằng ngôn ngữ ký hiệu rằng không được ra ao chơi sẽ ngã, không biết bơi sẽ chết đuối, bố mẹ khóc. Qủa đúng như thế Quang kéo tay hai chúng tôi ra bờ ao và kể lại câu chuyện thằng bé nhà bên rơi xuống ao. Vậy là buổi học được diễn ra  ngay vườn nhỏ của gia đình.

“Đấy, đấy các bác thấy không? Tôi bảo thằng Quang nhà này thông minh mà, nó chẳng biết nói tên và kể chuyện các con vật là gì, nó kể bằng tay đấy.” Ông nội nhìn cháu mỉm cười kể cho hàng xóm nghe như vậy.

Giờ đây, sau hơn một năm học ngôn ngữ kí hiệu, bé đã có thể giao tiếp với gia đình, với bạn bè và mọi người xung quanh, bé còn tự tin lên sân khấu diễn kịch bằng ngôn ngữ kí hiệu nữa.

Gia đình bé Quang vui lắm, cả nhà cứ nhắc đi nhắc lại, cảm ơn dự án IDEO, đặc biệt là các cô không quản đường xa để về với gia đình. Mẹ bé tâm sự: “Không biết nếu không có ngôn ngữ kí hiệu thì cháu sẽ ra sao? Giờ cháu biết viết tên mình, tên ông bà, tên bố mẹ. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của gia đình chúng tôi!”Chúng tôi nhớ lại ngày đầu tiên nhóm Hỗ trợ gia đình chúng tôi tìm đường đến nhà bé Nguyễn Văn Quang ở xã Thanh Ninh- huyện Phú Bình Tỉnh Thái Nguyên. Không thể liên lạc được với bố mẹ cháu bé, thông tin duy nhất chúng tôi biết là bé có bố tên Nguyễn Văn Lực, mẹ là Hoàng Thị Chuyên. Vượt qua 41 cây số, dưới trời nắng như đổ lửa, sau  khi hỏi ủy ban nhân dân xã, rồi tìm đường vào xóm và cả đến tận nhà bác trưởng thôn để hỏi, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được nhà bé Quang. Thật vui mừng biết bao!

“Đúng rồi, đây là nhà cháu Quang”, mẹ bé Quang ngạc nhiên hỏi? “Các chị ở đâu đấy ạ?”

“Dạ, chúng em là thành viên nhóm hỗ trợ gia đình của dự án IDEO. Hôm nay em đến thăm gia đình mình và giới thiệu qua về công việc của nhóm hỗ trợ gia đinh. Chúng em sẽ về đây hàng tuần để hỗ trợ cho bé Quang học ngôn ngữ kí hiệu.”

Ông bà nhìn Loan, giáo viên người Điếc với ánh mắt khó hiểu; “Sao cô ấy múa như thế mà cô lại đọc được?”

“Dạ đúng rồi ông ạ, đây chính là ngôn ngữ của người điếc, họ dùng ngôn ngữ kí hiệu để giao tiếp hàng ngày và học tập.”1(1)

Ông bà Quang kể, bé Quang bị điếc bẩm sinh vì ngày xưa ông tham gia chiến đấu, bị nhiễm chất độc da cam. Quang là cháu trai duy nhất trong gia đình nhưng rất hay cáu và cục cằn vì không thể nghe thấy gì và cũng không ai có thể hiểu Quang? Bé đi mẫu giáo nhưng chẳng ai hiểu bé nên bạn bè không muốn chơi cùng. “Mỗi lúc như vậy tôi thấy tại sao cuộc đời thật bất công.”

Thông cảm và hiểu cho cảm giác của gia đình, chúng tôi động viên ông bà và mẹ bé Quang rằng trẻ điếc vẫn có thể học và tham gia hòa nhập cùng cộng đồng và xã hội bình thường nếu như được hỗ trợ đúng cách.

Ông bà và gia đình rất háo hức học ngôn ngữ kí hiệu cùng cháu để hiểu cháu nói gì và cảm nhận sự tiến bộ của cháu.

Những buổi học đầu tiên bắt đầu, Quang rất nhút nhát. Khi nhìn thấy chúng tôi về, Quang chui tọt vào gầm giường lẩn trốn, hay thậm chí còn leo trèo lên cột nhà…Đây là những kỉ niệm thật khó quên.

Quang đã dần trở nên gần gũi với chúng tôi, cởi mở hơn và bắt đầu học rất nghiêm túc. Sau nửa năm được học ngôn ngữ ký hiệu, Quang đã thay đổi rõ rệt, bé luôn háo hức chờ chúng tôi đến để kể chuyện cho chúng nghe. Từ chuyện con bò nhà hàng xóm đẻ mấy con? Con gà trống nhà bên trọi nhau như thế nào…rồi mọi thứ diễn ra quanh bé.

Một hôm, gia đình mừng rỡ khoe đã hiểu cháu muốn nói gì rồi. Tôi hỏi mẹ Quang kể lại xem có đúng không, mẹ Quang vừa tả lại hành động của con vừa nói: Cháu kể bằng ngôn ngữ ký hiệu rằng không được ra ao chơi sẽ ngã, không biết bơi sẽ chết đuối, bố mẹ khóc. Qủa đúng như thế Quang kéo tay hai chúng tôi ra bờ ao và kể lại câu chuyện thằng bé nhà bên rơi xuống ao. Vậy là buổi học được diễn ra  ngay vườn nhỏ của gia đình.

“Đấy, đấy các bác thấy không? Tôi bảo thằng Quang nhà này thông minh mà, nó chẳng biết nói tên và kể chuyện các con vật là gì, nó kể bằng tay đấy.” Ông nội nhìn cháu mỉm cười kể cho hàng xóm nghe như vậy.

Giờ đây, sau hơn một năm học ngôn ngữ kí hiệu, bé đã có thể giao tiếp với gia đình, với bạn bè và mọi người xung quanh, bé còn tự tin lên sân khấu diễn kịch bằng ngôn ngữ kí hiệu nữa.

Gia đình bé Quang vui lắm, cả nhà cứ nhắc đi nhắc lại, cảm ơn dự án IDEO, đặc biệt là các cô không quản đường xa để về với gia đình. Mẹ bé tâm sự: “Không biết nếu không có ngôn ngữ kí hiệu thì cháu sẽ ra sao? Giờ cháu biết viết tên mình, tên ông bà, tên bố mẹ. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của gia đình chúng tôi!”