Câu chuyện của gia đình bé Lâm

be_Lam_con_me_Nguyet_HaBây giờ, hai vợ chồng chúng tôi thỏa thuận với nhau buổi tối cả hai cùng ở nhà thì chỉ giao tiếp với nhau bằng NNKH để con được thêm thời gian sống trong môi trường ngôn ngữ của con. Sắp tới Lâm đến tuổi vào lớp 1, chúng tôi chỉ mong sao con có thể học ở lớp được dạy bằng NNKH. Và chúng tôi vẫn đang cố gắng từ cương vị của mình để dần biến mong muốn đó thành hiện thực.

Đào Quang Lâm là con trai đầu của gia đình chúng tôi. Cháu bị Điếc sâu bẩm sinh cả 2 tai: 1 tai Điếc 110db, 1 tai Điếc 120 db. Chúng tôi phát hiện con bị Điếc khi bé được 10 tháng tuổi và kể từ đó tới tháng 4/2014 chúng tôi không ngừng tìm kiếm những phương pháp để khắc phục khó khăn cho con. Đông y thì bấm huyệt, châm cứu, tìm đủ mọi thầy từ Nam ra Bắc. Tây y thì máy trợ thính, cấy điện cực ốc tai. Nhưng mọi lựa chọn đều không đem lại kết quả gì. Không kể đến công sức tiền của đã bỏ ra để cứu con, chúng tôi chỉ thấy bế tắc khi thời gian trôi đi rất nhanh mà Lâm không thể phát triển như các em bé bình thường. Vì thương và lo cho con nên chúng tôi bao bọc con rất nhiều dẫn đến việc Lâm chẳng tự lập được việc gì, cũng chẳng cần giao tiếp xung quanh vì đa phần các nhu cầu của con đã được đáp ứng trước khi con đòi hỏi. Ngoài những nhu cầu cơ bản ra thì Lâm chỉ trỏ hoặc tệ hơn chỉ biết khóc, biết hét lên ấm ức và tức tối khi con muốn gì hơn thế. Tất cả là vì chúng tôi không thể giao tiếp với con.

Khi Lâm 3 tuổi cũng là cái tuổi mà trẻ nào cũng phải đến lớp, chúng tôi đã đi tìm hiểu các trường mầm non ở Hà Nội nhưng không có mô hình nào chúng tôi cảm thấy thực sự phù hợp với con. Tuy vậy chúng tôi vẫn chấp nhận việc Lâm phải đi học nên quyết định cho Lâm học tại một lớp hòa nhập ở trường Xã Đàn – trường dành cho trẻ Khiếm Thính. Trong lớp của Lâm có đủ các phân loại trẻ từ các bé hoàn toàn bình thường tới các bé Điếc đeo máy trợ thính, bé Điếc không đeo gì như Lâm và cả trẻ chậm phát triển. Kết quả sau gần 1 năm rất vất vả với thầy cô cha mẹ, Lâm không tiến bộ được gì về kiến thức. Thật đáng buồn là kết quả rõ ràng nhất mà chúng tôi nhận thấy là Lâm sợ tới trường.

Tháng 4/2014 nhờ cố gắng và may mắn chúng tôi biết đến dự án IDEO và ngôn ngữ ký hiệu (NNKH). Hàng tuần Lâm được thầy cô tới nhà dạy NNKH và được bố mẹ đưa tới trung tâm NNKH để học chung với các bé Điếc khác. Chúng tôi cũng tham gia các lớp học NNKH dành cho bố mẹ. Khi học theo phương pháp này Lâm nhận thức rất nhanh, khả năng học tập của bé không hề thua kém những trẻ bình thường. Đôi khi bé thể hiện sự thông minh lanh lợi đến mức các thầy cô phải kinh ngạc. Dần dần cả gia đình chúng tôi thành thạo từ vựng NNKH đơn giản và giao tiếp với nhau. Cuộc sống bắt đầu xuất hiện những thay đổi nhỏ rồi lớn dần, lớn dần. Thay vì chỉ trỏ hoặc dẫn con đến tận nơi, chúng tôi dùng NNKH để trao đổi những thông tin đơn giản với con như: ăn, uống, đi vệ sinh, đi chơi, học, nhờ con lấy vài vật dụng. Lâm cũng trở nên tự lập hơn trước. Lâm thích phương pháp học của NNKH, cũng không sợ tới lớp học chung với trẻ khác. Hiện giờ Lâm biết rất nhiều từ vựng của NNKH, hiểu yêu cầu bằng NNKH của bố mẹ và bắt đầu tự ký hiệu tay một số từ dễ

DSC_0452

Lâm và mẹ tại Ngày hội Gia Đình IDEO tại Hà Nội

Lâm vốn rất yêu mẹ. Nhưng khi Lâm 3 tuổi, tôi sinh bé gái thứ 2, thì Lâm trở nên ghét mẹ khủng khiếp.  Lâm không thèm nhìn mẹ, đuổi mẹ xa khỏi bé thậm chí đánh mẹ tức tối nếu tôi cố ôm hôn  bé. Lâm cũng ghét cả em gái nữa. Tôi rất hiểu khi sinh con thứ 2 thì phải chuẩn bị tâm lý cho con đầu nhưng tôi không  tìm cách nào để giải thích được cho con dẫn đến bé bị hiểu nhầm và tổn thương tình cảm trầm trọng. Chính vì việc này mà ngay buổi đầu tiên  học NNKH của con tôi  đã hỏi cô  giáo  ký  hiệu “mẹ  yêu con” làm thế nào. Hàng ngày tôi làm ký hiệu đó rất nhiều lần với Lâm rồi ôm con và hôn con. Dần dần khi giao tiếp NNKH trở thành quen thuộc, nó đã kết nối gia đình chúng  tôi. Em gái nhỏ xíu của Lâm cũng làm  ký hiệu tay, Lâm  rất thích thú, nhìn em  cười tít mắt. Khi cả gia đình 4 người ngồi quây tròn với nhau học NNKH, cả bố mẹ và con cái đều vui vẻ  và  cười vang nhà. Lâm đã yêu mẹ trở lại và yêu em. 

Bây giờ, hai vợ chồng chúng tôi thỏa thuận với nhau buổi tối cả  hai cùng ở nhà thì chỉ  giao tiếp với nhau bằng NNKH để con được thêm  thời gian  sống trong môi trường ngôn ngữ của con.  Sắp tới Lâm  đến tuổi vào lớp 1, chúng tôi  chỉ mong sao con  có thể  học ở lớp được dạy  bằng NNKH. Và chúng tôi vẫn đang cố gắng từ cương vị của mình để dần biến mong muốn đó thành hiện thực.