Câu chuyện của Bảo Anh

Kiều Bảo Anh là trẻ bị điếc bẩm sinh từ nhỏ. Nghe bà ngoại cháu kể lại là hồi mang thai cháu mẹ bị sốt rubella nên sinh ra cháu không chỉ câm điếc bẩm sinh mà cơ thể còn vô cùng ốm yếu. Nhìn qua không ai đoán cháu là đứa trẻ 5 tuổi trong cái thân hình còi cọc như đứa trẻ 3 tuổi.

Nhiều lần nhóm chúng tôi đến dạy rồi lại phải ra về vì sức khỏe cháu quá yếu. Nhìn cháu lọt thỏm trong chiếc giường to đùng, thở hổn hển mà không khỏi đau lòng. Vẫn là học sinh nhỏ xíu chạy tung tăng ôm chân mỗi khi chúng tôi đến và mặt méo xẹo khi chúng tôi ra về nhưng bây giờ nhìn cháu không khác gì con cá thoi thóp trên cạn. Bù lại cháu rất ngoan và thông minh. Một ngày cháu có thể học ít nhất là 15 từ, có những hôm cháu học hết cả giáo án mà chúng tôi lên sẵn cho hai buổi liên tiếp.

Bảo Anh sống với gia đình nội nhưng hàng ngày có bà ngoại đến chăm sóc. Bố đi bộ đội từ khi cháu mới sinh. Mẹ cháu ở nhà không chịu được áp lực mẹ chồng nàng dâu nên cũng bỏ đi. Bao nhiêu tình thương bà ngoại dồn hết cho đứa cháu ốm yếu, thiếu thốn tình cảm của cả cha lẫn mẹ. Hàng ngày cháu quanh quẩn trong 4 bức tường có những khi chẳng nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Chúng tôi cũng khuyên gia đình cháu cho cháu được hoạt động ngoài trời nhiều hơn.

Bà nội của cháu là người rất thẳng tính, buổi đầu tiên chúng tôi đến bà đã đề cập đến vấn đề tài chính. Bà cũng nói là muốn cháu học nói hơn để sau này “dễ sống” và nếu trong vòng 3 tháng cháu học không tiến bộ thì sẽ không cho cháu học kí hiệu nữa.

Và bây giờ chúng tôi đã dạy cháu được gần nửa năm. Không cần nói thì mọi người cũng đã biết kết quả học của cháu rất tiến bộ. Điều duy nhất làm chúng tôi suy nghĩ và dằn vặt là trong các buổi học của cháu thường không có người thân ngồi bên cạnh vì bà bận trông em và nấu cơm nên chỉ một mình Bảo Anh học bài. Dẫu biết là chúng tôi chưa làm tốt được mục tiêu mà dự án đề ra, nhưng may mắn thay là khi chúng tôi dạy xong và ra về Bảo Anh dạy lại cho người thân các từ ấy hoặc vô tình nhìn thấy sự vật và thể hiện lại nên gia đình cũng học được đôi chút từ cháu. Bây giờ thay vì dùng roi để nói chuyện thì bà cháu đã biết sử dụng một số kí hiệu cơ bản để “ra lệnh” cho cháu ví dụ như là đi tắm, ăn cơm.

Ngày trước mỗi lần hẹn lịch học với bà của cháu mất rất nhiều thời gian, còn bây giờ, bà đã chủ động gọi điện cho chúng tôi để hỏi lịch học, và hỏi xem dạo này cháu học thế nào có tiến bộ không. Bà vui vẻ nói với chúng tôi rằng: “Bây giờ mới thấy với trẻ điếc thì dùng tay mới là dễ chứ nói miệng thì đúng là chịu thua!

Bố Bảo Anh giờ đã đi bộ đội về và cũng tích cực học ngôn ngữ kí hiệu để giao tiếp với con gái. Anh còn chủ động xin số điện thoại của lớp dạy kí hiệu để đi học thêm cho nhanh.
Chúng tôi cũng chỉ hy vọng những người làm cha làm mẹ của trẻ điếc cũng được như anh, học vì con mình, để giao tiếp được với con mình.

Trên đây là một trong nhiều câu chuyện về trẻ mà chúng tôi dạy. Tuy rằng thời gian không phải là dài nhưng cũng đủ để chúng tôi lấy được lòng tin nơi người thân của trẻ với những lời gửi gắm của cha mẹ mong chúng tôi truyền đạt cho các cháu kiến thức để sau này các cháu có thể sống và làm việc như người nghe. Hơn ai hết, với tư cách là những người trực tiếp giảng dạy cho trẻ chúng tôi học được nhiều điều nhờ các cháu, như tính nhẫn nại, kiên trì và đặc biệt là không được nản trí. Được đồng hành cùng các em tiến bộ,tôi cảm thấy mình thật may mắn trong cuộc sống này.