Cảm giác thành công

IMG_9742Một căn nhà thuê nhỏ bé ở quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh là nơi nghỉ lưng của một gia đình đông đúc với tám con người lớn nhỏ di cư đến đâylàmviệc, trong đó có 2 người con là trẻ Điếc: bé Linh (4 tuổi) và bé Tú (8 tuổi). Căn nhà tuy chật hẹp này đã trở thành một lớp học nhỏ tràn ngập tiếng cười và ánh sáng của niềm tin, tình yêu và hạnh phúc khi Linh và Túđược học trong môi trường ngôn ngữ của các em: Ngôn ngữ ký hiệu.

Bé Linh là một trong 255 trẻ Điếc trước tuổi đến trường được hỗ trợ bởi dự án IDEO.Nhóm Hỗ trợ gia đình của dự án bắt đầu đến nhà dạy bé từ năm 2013.Tôi vẫn còn nhớ rõ những ngày đầu tiên ấy là những ngày rất khó khăn, vì bé rất nhút nhát và không thể giao tiếp được với ai, ngay cả với ông bà, bố mẹ, và cả Tú,người anh trai cũng bị Điếc như em. Mỗi lần thầy Hướng dẫn viên người Điếc đến dạy, em chỉ lặng lẽ ngồi nhìn và làm theo thầy.IMG_9859

Nhưng với sự cố gắng, của bé và cả gia đình,cùngvớisựhỗtrợcủachúngtôi, giờ đây bé đã tiến bộ rất nhiều. Bé dạn dĩ hơn vì nhờ có ngôn ngữ ký hiệu, bé có thể giao tiếp với gia đình và người xung quanh. Bé có thể kể cho mọi người về những câu chuyện diễn ra quanh bé, và còn kể rất hay nữa.Linh cũng rất thích học Ngôn ngữ ký hiệu. Cứ mỗi lần nhóm hỗ trợ gia đình chúng tôi tới nhà dạy, mới chỉ đến sân thôi bé đã ríu rít ra đón. Mới đầu chúng tôi còn không hiểu rõ những câu chuyện bé kể, nhưng dần dần khi vốn ngôn ngữ ký hiệu của bé nhiều hơn thì việc giao tiếp không còn là một khó khăn nữa. Khi đến trường Hy Vọng dành cho trẻ khuyết tật, Linh còn có thể giao tiếp được với rất nhiều bạn Điếc và thầy cô người Điếc khác.

Một trong những kinh nghiệm mà cá nhân tôi học được qua những giờ dạy , đó là cảm giác thành công đối với trẻ rất quan trọng. Phải có được cảm giác đó trẻ mới có động lực học tập, hợp tác và tập trung nhiều hơn. Tôi đã được chứng kiến rõ điều đó trong một buổi học về màu sắc, chúng tôi cho Linh và Tú chơi Oẳn tù tì, ai thắng sẽ được trả lời bằng ký hiệu một màu sắc bí mật trong bàn tay của thầy. Trò chơi Oẳn tù xì hẳn là một trò chơi khá quen thuộc và đôi khi trở nên nhàm chán với những trẻ em ngày nay, nhưng với trẻ câm điếc, tôi nhìn thấy trong mắt chúng ánh lên một niềm sung sướng vô bờ với trò chơi đơn giản ấy.

Bé Linh dù nhỏ tuổi hơn nhưng thật bất ngờ rằng bé không hề thua anh trai mình. Mỗi khi thắng trò Oẳn tù tì, bé rất vui vì được quyền đoán và kí hiệu các màu sắc, thậm chí sau đó bé còn là người dẫn dắt trò chơi, hối thúc giáo viên Điếc thực hiện trò chơi…Giờ học cứ diễn ra như vậy, bé Linh vô cùng vui thích mỗi khi làm ký hiệu đúng và được chúng tôi động viên, khen ngợi. Quả là một điều quá tuyệt vời khi nhìn thấy Ngôn ngữ ký hiệu đã mang tới niềm vui và tiếng cười cho trẻ Điếc, cho các bé cảm giác thành công và như vậy, những gì thu lại được còn hơn cả một bài học về màu sắc.

Chúng tôi, những Hướng dẫn viên người Điếc và Phiên dịch viên ngôn ngữ kí hiệu cũng đã tìm được cho mình thêm một nguồn động lực cho công việc của mình khi chứng kiến sự thay đổi của trẻ Điếc:đó là cảm giác thành công khi nhìn thấy niềm vui, ánh mắt hài lòng sau bao ngày trông chờ của các thành viên trong gia đình trẻ Điếc, là những bàn tay nhịp nhàng làm ký hiệu của cả giáo viên Điếc và trẻ Điếc trong mỗi giờ học, là được chia sẻ những hiểu biết của mình tới gia đình trẻ Điếc, và hơn cả đó là  niềm tin và hi vọng vào tương lai của một thế hệ người điếc Việt Nam được hòa nhập với cộng đồng thông qua ngôn ngữ ký hiệu, ngôn ngữ của người Điếc.