The story of Quang

quang_2We remember the very first day that we, the Family Support Team (FST), found the way to Nguyen Van Quang, looking for a deaf child living in Thanh Ninh commune, Phu Binh district, Thai Nguyen province. We couldn’t call his parents and the only information we had was the name of his parents. After having traveled 41 kilometers in hot weather and asking many people in the village, we finally found his family.

We introduced ourselves to the family, “We are IDEO project’s FST team. We come here to visit your family and introduce the work of FST. We will teach Quang sign language every week from now on.” – Loan, the Deaf Family Mentor explained to the family.

“Dạ đúng rồi ông ạ, đây chính là ngôn ngữ của người điếc, họ dùng ngôn ngữ kí hiệu để giao tiếp hàng ngày và học tập.”

The family was very happy to meet the team that would support Quang. His grandfather said that during the war, he was affected by Agent Orange, which is why Quang was born deaf. We were told that Quang was very cranky and angry since no one could understand him. He went to a kindergarten but had no friends since he was unable to communicate. “At those moments, I always thought that life was so unfair”- his mother said.

Feeling the sympathy for Quang’s family, we encouraged them that with proper support, he could still study and integrate into the society like any child.

On the very first lessons, Quang was very shy. When we came, he hid under the bed or even climbed on the house pillar. But gradually, Quang became closer and closer to us, he always showed interest in learning new things. Now, after more than a year of studying sign language, he has changed a lot. He is not shy anymore but excited when we visit., He wants to tell us many stories: the story of the cow and the calves in the neighborhood, the story of the roosters; stories about everything happening around him.

His family was also eager to study sign language in order to improve their communication with him and help with his studies. One day when we came, his family happily told us that they started understanding Quang: “Yesterday, he told us that children shouldn’t hang out nearby the pond because it is very dangerous and their parents will be very worried”. I asked Quang to re-tell the story to see if the family really understood it. Quang excitedly pulled our hands to the garden and told the story of the pond again. Just like that, the lesson took place right in the little garden of the family, and his family couldn’t hide their happiness when realizing they could finally understand their son thanks to sign language.

“You see, I told you that my grandson is a smart boy, he can tell the names of many animals, colors and things around him. He tells the stories with his hands”, Quang’s grandfather told the neighbor with a big smile on his face.

3(1)

Quang đã dần trở nên gần gũi với chúng tôi, cởi mở hơn và bắt đầu học rất nghiêm túc. Sau nửa năm được học ngôn ngữ ký hiệu, Quang đã thay đổi rõ rệt, bé luôn háo hức chờ chúng tôi đến để kể chuyện cho chúng nghe. Từ chuyện con bò nhà hàng xóm đẻ mấy con? Con gà trống nhà bên trọi nhau như thế nào…rồi mọi thứ diễn ra quanh bé.

Một hôm, gia đình mừng rỡ khoe đã hiểu cháu muốn nói gì rồi. Tôi hỏi mẹ Quang kể lại xem có đúng không, mẹ Quang vừa tả lại hành động của con vừa nói: Cháu kể bằng ngôn ngữ ký hiệu rằng không được ra ao chơi sẽ ngã, không biết bơi sẽ chết đuối, bố mẹ khóc. Qủa đúng như thế Quang kéo tay hai chúng tôi ra bờ ao và kể lại câu chuyện thằng bé nhà bên rơi xuống ao. Vậy là buổi học được diễn ra  ngay vườn nhỏ của gia đình.

“Đấy, đấy các bác thấy không? Tôi bảo thằng Quang nhà này thông minh mà, nó chẳng biết nói tên và kể chuyện các con vật là gì, nó kể bằng tay đấy.” Ông nội nhìn cháu mỉm cười kể cho hàng xóm nghe như vậy.

Giờ đây, sau hơn một năm học ngôn ngữ kí hiệu, bé đã có thể giao tiếp với gia đình, với bạn bè và mọi người xung quanh, bé còn tự tin lên sân khấu diễn kịch bằng ngôn ngữ kí hiệu nữa.

Gia đình bé Quang vui lắm, cả nhà cứ nhắc đi nhắc lại, cảm ơn dự án IDEO, đặc biệt là các cô không quản đường xa để về với gia đình. Mẹ bé tâm sự: “Không biết nếu không có ngôn ngữ kí hiệu thì cháu sẽ ra sao? Giờ cháu biết viết tên mình, tên ông bà, tên bố mẹ. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của gia đình chúng tôi!”Chúng tôi nhớ lại ngày đầu tiên nhóm Hỗ trợ gia đình chúng tôi tìm đường đến nhà bé Nguyễn Văn Quang ở xã Thanh Ninh- huyện Phú Bình Tỉnh Thái Nguyên. Không thể liên lạc được với bố mẹ cháu bé, thông tin duy nhất chúng tôi biết là bé có bố tên Nguyễn Văn Lực, mẹ là Hoàng Thị Chuyên. Vượt qua 41 cây số, dưới trời nắng như đổ lửa, sau  khi hỏi ủy ban nhân dân xã, rồi tìm đường vào xóm và cả đến tận nhà bác trưởng thôn để hỏi, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được nhà bé Quang. Thật vui mừng biết bao!

“Đúng rồi, đây là nhà cháu Quang”, mẹ bé Quang ngạc nhiên hỏi? “Các chị ở đâu đấy ạ?”

“Dạ, chúng em là thành viên nhóm hỗ trợ gia đình của dự án IDEO. Hôm nay em đến thăm gia đình mình và giới thiệu qua về công việc của nhóm hỗ trợ gia đinh. Chúng em sẽ về đây hàng tuần để hỗ trợ cho bé Quang học ngôn ngữ kí hiệu.”

Ông bà nhìn Loan, giáo viên người Điếc với ánh mắt khó hiểu; “Sao cô ấy múa như thế mà cô lại đọc được?”

“Dạ đúng rồi ông ạ, đây chính là ngôn ngữ của người điếc, họ dùng ngôn ngữ kí hiệu để giao tiếp hàng ngày và học tập.”1(1)

Now with sign language, Quang can communicate with his family and friends. Last year on a Family Fun Day event organized by the IDEO project, he was even very confident to come on stage to perform a song in sign language. The family thanks the project and especially the Family Support Team members who didn’t mind traveling a long distance to teach Quang at home. His mother said: “Without sign language, I don’t know how my son would be like. Now he can write his name, grandparents’ and parents’ names, that is the happiness that no world can describe!”